Phân tích bài thơ Từ ấy của Tố Hữu

Văn hay lớp 11

Phân tích bài thơ Từ ấy của Tố Hữu

Bài làm

Tố Hữu là nhà thơ khá đặc biệt khi con đường văn chương có sự trưởng thành và hoàn thiện về tư tưởng song song với con đường chính trị cách mạng. Bài thơ “Từ ấy” (1938) là dấu mốc đánh dấu bước đầu tiên khi Tố Hữu thực sự được lý tưởng của Đảng soi sáng, chính thức bước chân vào hàng ngũ chiến sĩ cộng sản. Bài thơ thể hiện những tình cảm lớn lao của một trái tim bắt gặp nguồn sống mới đúng nghĩa từ đó thể hiện quyết tâm cống hiến và lòng yêu nước sâu nặng của thi sĩ.

Tố Hữu thêm một lần khẳng định vấn đề từ nhan đề “Từ ấy” ngay khi bắt bài thơ:

“Từ ấy trong tôi bừng nắng hạ
Mặt trời chân lí chói qua tim
Hồn tôi là một vườn hoa lá
Rất đậm hương và rộn tiếng chim”

Ngày “Từ ấy” là ngày thật thiêng liêng. Tựa như giây phút Hồ Chí Minh rơi nước mắt khi đọc bản Cương lĩnh của Lê-nin, Tố Hữu cũng như dậy sóng lòng khi thấy được “chân lý”. Từ “bừng”, “chói” vừa như ngạc nhiên vừa như sung sướng ngất ngây. “nắng hạ” hay “mặt trời” kia chính là biểu tượng cho Đảng, cho Bác. Tác giả như mầm non thiếu ánh dương bắt gặp ánh dương mới khiến mầm non đâm chồi. Nhờ lý tưởng của Đảng, Tố Hữu như thấy lòng rực hương sắc, thêm yêu đời, đầy khát vọng, niềm tin, hứa hẹn… Tố Hữu nhấn mạnh qua hai thanh trắc “đậm” và “rộn” thể hiện niềm hạnh phúc tuyệt đối, niềm tin rất vững vàng.

Phân tích bài thơ Từ ấy của Tố Hữu

Chính lý tưởng Đảng đã thúc đẩy Tố Hữu mở lòng, từ cái tôi cô đơn trước đó biến thành một công dân hòa hợp với các mối quan hệ cộng đồng:

“Tôi buộc lòng tôi với mọi người
Để tình trang trải khắp trăm nơi
Để hồn tôi với bao hồn khổ
Gần gũi nhau thêm mạnh khối đời.”

Loading...

Động từ “buộc” tựa sợi dây kết nối tâm hồn “tôi” với một thế giới “trăm nơi” khác. Tác giả nhấn mạnh tới tinh thần đoàn kết theo tư tưởng của Đảng. Tác giả đã gộp cái tôi riêng của mình vào “bao hồn khổ” để trở thành khối đại đoàn kết vững mạnh của dân tộc. Tác giả muốn đem lòng ham sống, khát vọng, niềm vui này đến với tất thảy mọi người, nhân lên, làm rộng và đậm hơn qua các từ liên kết “với”, “khắp”, “thêm”. Đưa tình cảm, lòng bác ái vĩ đại của mình tới mọi người, và mọi người cũng hãy làm như Tố Hữu. Đoạn thơ tựa lời nhắn gửi rất nhân văn của thi sĩ.

Không chỉ là gắn kết, Tố Hữu đã hoàn toàn đặt mình vào trong lòng cộng đồng:

“Tôi đã là con của vạn nhà
Là em của vạn kiếp phôi pha
Là anh của vạn đầu em nhỏ
Không áo cơm cù bất cù bơ.”

Tố Hữu đã biến mỗi người trong đất nước thành một thành viên và cả nước chính là một gia đình lớn. Ở đó có cha mẹ, anh chị em yêu thương như ruột thịt của thi sĩ. Những “hồn khổ” có chút thương cảm kia đã thành người thân của Tố Hữu. Những từ chỉ số lượng “vạn nhà”, “vạn kiếp”, “vạn đầu”… đã tổng hợp mọi tầng lớp nhân dân thành một khối bình đẳng, không phân biệt giàu – nghèo, nam – nữ, già – trẻ, miền xuôi – miền ngược… Mỗi một từ “là” ở đầu câu vừa nhấn mạnh, vừa như đang đưa ra một khái niệm mới về nhân vật “tôi”. “Tôi” – Tố Hữu, là chiến sĩ cách mạng, là người con ruột thịt của nhân dân, là anh em máu mủ ruột thịt với nhân dân.

Bài thơ “Từ ấy” của Tố Hữu có nhiều đặc sắc nghệ thuật từ cách diễn đạt linh hoạt, hình ảnh gần gũi, giọng thơ vừa sôi nổi vừa ngọt ngào, từ dùng sáng tạo, gieo vần và ngắt nhịp hài hòa… rất phù hợp với văn hóa và tâm hồn người Việt. Qua đó, người nói chuyện chính trị, thể hiện tư tưởng cộng sản rất mượt mà, đi vào lòng người. Bài thơ là tiếng lòng của Tố Hữu khi tìm ra được con đường đi đúng đắn và thể hiện quyết tâm cách mạng. “Từ ấy” kể câu chuyện của hơn nửa thế kỷ về trước, nhưng vẫn giữ nguyên giá trị văn học và giá trị thời sự cho tới ngày nay.

Phân tích bài thơ Từ ấy của Tố Hữu
5 (100%) 1 đánh giá
Like bài viết để ủng hộ tác giả

Bình luận bài viết